Quan trí Việt Nam – Không thể hiểu nổi!

RFA

Nhật Hiên, thông tín viên RFA

2010-06-18

Trong những ngày này, khi kỳ họp thứ 7, quốc hội khóa XII đang diễn ra tại Hà Nội thì người dân khắp nơi cũng đang chăm chú theo dõi nội dung và tiến trình của các cuộc thảo luận xoay quanh những vấn đề bức thiết của xã hội.

Một lần nữa, trình độ, cái tâm và cái tầm của các vị quan chức Việt Nam lại được bộc lộ ra qua những câu trả lời trước những chất vấn của các đại biểu hay những câu phát biểu giữa nghị trường và được giới truyền thông đưa lên báo, đài. Nhất là trên các diễn đàn báo chí độc lập, hầu như mỗi một câu nói hớ hênh của các vị lập tức được các nhà dân báo đem ra bình luận, mổ xẻ…qua đó hình ảnh cũng như quan trí của các vị khiến người dân nhiều lúc chỉ còn biết than trời!

Tư duy kém, lập luận sơ hở

Một trong những vấn đề nóng bỏng trong kỳ họp quốc hội lần này là những tranh cãi xung quanh việc có nên bấm nút thông qua siêu dự án xây dựng đường sắt cao tốc Bắc Nam hay không. Về dự án này, đã có rất nhiều ý kiến không đồng thuận từ phía người dân cho đến các đại biểu quốc hội. Nhưng cũng có không ít quan chức, các ông nghị ủng hộ cho dự án này và nhiều lý lẽ họ đưa ra đã bị cả báo chí “lề phải” lẫn “lề trái” xếp vào loại bất hủ vì sự thiếu logic, thiếu hiểu biết và cả sự vô trách nhiệm.

Trong bài “Phát ngôn ấn tượng: Vay nợ ư? Lo gì, con cháu tài giỏi hơn sẽ trả!” đăng trên Tuần Việt Nam, tác giả Khánh Linh đã liệt kê ra một loạt phát biểu hết sức “ấn tượng” của các quan chức Việt Nam.

JPEG - 30.4 kb
Trần Bá Thiều

Chẳng hạn câu phát biểu của Giám đốc công an TP Hải Phòng Trần Bá Thiều: “Người ta cho vay thì mình cứ vay, có nơi cho vay là tốt quá. Cứ ý kiến ra, ý kiến vào. Nếu Chính phủ đã quyết liệt như vậy thì tại sao Quốc hội không ủng hộ Chính phủ? Tần Thủy Hoàng xưa nếu không quyết liệt thì làm sao để lại Vạn lý Trường Thành?”

Hay phát biểu của Phó Chủ nhiệm UB Pháp luật của Quốc hội Trần Đình Long trước những ý kiến đặt ra về việc vay nợ nước ngoài để xây đường sắt, liệu có trả được không: "Mai sau thế hệ con cháu tài giỏi hơn chúng ta sẽ trả nợ thay".

Nếu câu nói của ông Thiều là một so sánh vừa kỳ quặc vừa hớ hênh dễ khiến người ta liên tưởng rằng ông muốn chính phủ Việt Nam bây giờ hãy độc tài hơn nữa, như chế độ của Tần Thủy Hoàng ngày xưa, nghĩa là cứ làm, bất chấp ý chí, nguyện vọng của người dân; thì câu nói của ông Long thể hiện sự ích kỷ, thói vô trách nhiệm, chỉ nghĩ đến hiện tại mà bất chấp con cháu đời sau phải gánh một gánh nợ quốc gia ngày càng nặng nề như thế nào. Đã có rất nhiều bài viết thể hiện sự bức xúc, phẫn nộ của người dân về câu phát biểu này.

Không chỉ riêng ông Thiều, khi cần so sánh, dẫn chứng cho lý lẽ của mình, nhiều ông nghị, quan chức Việt Nam đã đưa ra những so sánh rất khập khiễng, bộc lộ một tư duy rất kém về mặt logic, lập luận.

Cũng trong bài viết nói trên của tác giả Khánh Linh: “Thứ trưởng Ngô Thịnh Đức "xui" các ĐBQH hãy cứ thông qua chủ trương rồi Chính phủ sẽ chuẩn bị báo cáo khả thi phân tích hiệu quả kinh tế, phương án huy động vốn, chi phí, giá cả...

Theo lời ông Đức thì "Bố mẹ chưa đồng ý cho con cái cưới vợ thì chưa thể bàn những việc cụ thể". Chà, chuyện cưới hỏi chỉ ảnh hưởng đến quan viên 2 họ và nếu 2 họ có chủ trương cưới vợ cho con thì cũng căn cứ trên tuổi hôn nhân hợp pháp mà thôi, phần cơ bản còn lại thì cũng phải hỏi con: mày thích lấy ai? Có thích lấy đứa A con ông B hay đứa C con bà D không?

Nhưng xây đường sắt cao tốc lại là chuyện quốc gia đại sự, so sánh với nhau đã khập khiễng rồi. Cứ giả sử so sánh của ông Thứ trưởng Đức là đúng, thì thử hỏi có gia đình nào cưới hỏi mà lại vay từ A đến Z, nhà nghèo nhưng lại muốn làm đám cưới cỡ đắt ngang kỷ lục thế giới không? Hẳn nhiên câu trả lời sẽ là không.”

Một loạt các so sánh khác của các ông nghị cũng được tác giả Nguyễn Văn Tuấn đã vạch ra trong một bài viết khác: “Đường sắt cao tốc với IQ của quốc hội”:

ĐB Hoàng Văn Toàn (Vĩnh Phúc) không nhìn tàu cao tốc chỉ chuyên chở hành khách mà là một biểu tượng: "như biểu tượng của nền kinh tế phát triển, văn minh". Nói cách khác, ông này chỉ thích bề ngoài, thích lòe thiên hạ rằng ta đây cũng văn minh, cũng hiện đại như ai. Bệnh này cũng giống như bệnh thành tích. Trong nhà thì dơ bẩn, bệ rạc, nhưng bề ngoài thì cố làm ra vẻ khang trang!...

JPEG - 25 kb
Lương Phan Cừ

ĐB tỉnh Đắk Nông Lương Phan Cừ thì thi vị hơn, ví đường sắt cao tốc như là cái gì đó sẽ đánh thức nàng tiên: "Miền Trung có những bãi biển xinh đẹp, như những nàng tiên đang ngủ. Có đường sắt cao tốc, giao thông thuận tiện, các nàng tiên sẽ được đánh thức"… Nhưng cụ thể nhất, hài hước nhất, và lịch sử nhất có lẽ là phát biểu của ĐB Trần Tiến Cảnh (Hà Nam): “Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc. Ra nước ngoài tôi đi thử rồi. Tốc độ nhanh, an toàn, trẻ em đi học, bà mẹ đi làm ... Việt Nam không phải nước nghèo, với quyết tâm chính trị, tôi đề nghị phải xây”.

Tác giả Nguyễn Văn Tuấn bình: "Việt Nam không phải nước nghèo"? Tôi e rằng nói như vậy là quá tự tin…” Và: “Không nói ra thì ai cũng biết ông ta phạm sai lầm cơ bản về mối liên hệ giữa IQ và đường sắt. (Thật ra, chưa chắc ông ấy hiểu rõ IQ là gì).”

Cũng như câu phát biểu “vô tư” của ông Trần Đình Long ở trên, câu phát biểu này của ông Cảnh cũng đã làm tốn không ít lời bình từ người dân. Trong bài viết đăng trên trang Bauxite vietnam, tác giả Trương Tuấn đánh giá đó là “Câu nói có chỉ số IQ thấp nhất trong tuần”.

Còn blogger nick name Ngạo nghễ thì gọi tên sự việc là “Quan chức VN và hội chứng “điếc hay ngóng – ngọng hay nói”, và chua chát viết: “…ủng hộ làm đường cao tốc mà chỉ đơn giản vì lý do ‘IQ của người VN ta cao’ có khác nào bỏ ra vài chục tỷ USD để mua lấy tấm bằng giả mạo, mua lấy cái danh hão… thay vì phải chứng minh nó bằng những phép toán kinh tế hẳn hoi, từ đó mới thấy được nó cần thiết và đem lại lợi ích cho đất nước ra sao, chứ không thể khơi khơi bảo IQ cao là xong. Người bảo mình có chỉ số IQ cao mà lại nói năng như vậy, xin lỗi, nếu có ‘bán rẻ’ IQ chắc chắn chẳng ai dám mua!!!”

Nghịch lý trớ trêu của câu nói trên còn nằm ở chỗ: “…cũng bấy nhiêu triệu dân VN, khi biện hộ cho việc trì hoãn mở rộng các quyền dân chủ, cho phép đa đảng thì các quan chức VN thường đổ lỗi do ‘nhận thức chính trị trong dân chúng còn thấp kém’ nhưng nay khi cần phê duyệt siêu dự án đường tàu cao tốc thì ông nghị Cảnh (mà thực chất cũng là quan chức hành pháp kiêm luôn chức đại biểu quốc hội) lại ca tụng chỉ số IQ của người VN cao!?”

Có lẽ vì quá bức xúc, blogger Nguyễn Văn Tuấn lại viết tiếp bài “Fallacy Trần Tiến Cảnh”, chỉ ra câu nói của ông Cảnh vừa sai lầm về định nghĩa, mơ hồ, không có cơ sở, vừa nhầm lẫn về mối quan hệ nhân quả giữa chỉ số IQ của người dân và việc xây đường sắt cao tốc và kết luận: “Trong danh sách về ngụy biện và sai lầm logic, không có mục nào dành cho cách ví von của ông. Có lẽ cần phải thêm một mục mới:“Trần Tiến Cảnh fallacy” (ngụy biển kiểu Trần Tiến Cảnh).”

Tác giả Mạc Văn Trang thì bàn về “Quyết tâm chính trị là gì?”: “Cứ theo “ý tứ” trong phát biểu của ông Cảnh và một số đại biểu thì “quyết tâm chính trị” không phải như thế, mà nghĩa là “trên” đã quyết thì “dưới” chỉ có “hạ quyết tâm” để thực hiện “quyết tâm của trên”. Cho nên có một thanh niên đã hỏi: cháu cứ tưởng Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất rồi. Vậy trên Quốc hội là ai?

Cứ trong ý tứ mà suy thì “quyết tâm chính trị” nghĩa là quyết làm bằng mọi giá, bất chấp tất cả…” Và nói như tác giả: “Đã có cái “quyết tâm chính trị” kiểu đó thì còn mất thì giờ diễn trò làm gì nữa!”

Lạc quan tếu, giỏi diễn tuồng

Chủ nghĩa lạc quan không hề dựa trên cơ sở thực tế, các luận chứng về kinh tế, khoa học… hay nói cách khác, thói đại ngôn khi khẳng định chắc như đinh đóng cột về những chuyện sẽ xảy ra mười năm, hai mươi năm, thậm chí năm mươi năm sau…cũng là một điều dễ nhận ra trong lập luận của các vị quan chức Việt Nam mà tác giả Nguyễn Trung gọi là “lạc quan tếu”.

JPEG - 25.4 kb
Nguyễn Sinh Hùng

Kiểu như phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng “Tôi yên tâm với dự án đường sắt cao tốc” với nụ cười mà blogger Đào Tuấn cho là “Nụ cười thiếu muối”: “Phó Thủ tướng tủm tỉm một cách hân hoan để giải thích cho “cái yên tâm”, đồng thời trả lời cho câu hỏi “Tiền đâu” mà nàng tiên của nghị sĩ Nguyễn Minh Thuyết đã đặt ra: “GDP năm nay chỉ có 106 tỷ USD. Nhưng đến 2020 sẽ tăng lên 300 tỷ USD. Năm 2030, 700 tỷ, đến 2040 ước đoán cỡ 1,2-1,4 ngàn tỷ. Đến 2050, khi hoàn thành toàn tuyến, GDP sẽ tăng gấp đôi.”

Chừng như sợ các nghị sĩ chưa hiểu GDP là gì, hoặc là đang say cơn phấn khởi, ông nói thêm, giọng chắc nịch: “Thu nhập bình quân đầu người hiện nay 1.200 USD, nhưng với tốc độ tăng trưởng kinh tế tương lai thì đến 2020 sẽ là 3.000 USD, và lần lượt tăng 6.000, lên 12.000 và sẽ đạt 20.000 năm 2050”. Sự lạc quan của những con nghiện khi trình bày lý do vay tiền, hoặc của một tân binh, với cách tính 4 năm lên một cấp thì 30 năm sau sẽ trở thành đại tướng bộ trưởng Bộ quốc phòng. Tức là chúng ta sẽ đạt được, bởi chúng ta “có tinh thần cách mạng”, thậm chí còn có “quyết tâm chính trị”.

Nếu blogger Nguyễn Văn Tuấn chỉ nhẹ nhàng châm biếm“Phó Thủ tướng quá lạc quan” và viết một bài để phân tích cái giả định sai ngay từ đầu của ông Phó thủ tướng, thì tác giả của blog Everywhere Land nói thẳng đó là sự nói phét về kinh tế Việt Nam.

Và không chỉ có phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng, mà Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân cũng bị xếp vào loại “chém gió thành bão” khi “cho biết: “So với năm 2006, đến nay (2010), lương giáo viên đã tăng gấp 2,1 lần, vào khoảng 2,5 - 4 triệu đồng/tháng, cao hơn so với các ngành khác". Tác giả của blog Everywhere Land đã đưa ra những con số, lập luận kiểm định cho thấy phát biểu của ông Nhân là không chính xác như thế nào.

Bên cạnh đó, còn có thể kể ra hàng loạt những câu trả lời hay phát biểu “để đời” khác của các quan chức Việt Nam như: câu “nếu cán bộ chính phủ làm sai mà cách chức ngay thì bầu không kịp” cũng của ông Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng.

Nhà báo-blogger Phạm Viết Đào đã phải đặt thành tựa trong bài viết của mình và hỏi lại: “Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng nói đùa hay thật?”.

JPEG - 32.3 kb
Hồ Nghĩa Dũng

Hay khi dân biểu Nguyễn Minh Thuyết chất vấn Bộ trưởng Giao thông vận tải Hồ Nghĩa Dũng: “Cử tri rất xúc động khi thấy hình ảnh đồng bào của mình phải đu dây cáp vượt sông Pô Kô ở Kon Tum. Bộ trưởng có biết không?”, tất nhiên là ông Bộ trưởng phải trả lời là có biết nhưng như blogger Đào Tuấn đã vạch ra: “việc ông nói biết, nhưng ngay sau đó trả lời ‘Tôi hỏi, các đồng chí (lại đồng chí) ở Sở GTVT cũng không biết, mãi hơn một năm sau cũng không biết” và cười (lại cười ngộ nghĩnh), thì rõ ràng, sự biết của ông cũng như bất cứ người dân Hà Nội, hoặc Lai Châu, hoặc bất cứ đâu biết “câu chuyện Pô Kô” qua những bức ảnh xuất hiện lần đầu trên Vnexpress và sau đó tràn ngập trên mạng”.

Chưa hết: “Có nhiều cách nói về cách vượt sông Pô Kô của đồng bào: Đu ròng rọc. Người nóng tính hơn, nói một cách chua chát là làm xiếc, là giỡn mặt tử thần. Nhưng không một ai có cái nhìn lạc quan, lãng mạn như Bộ trưởng Bộ GTVT “Việc đu dây là sáng tạo của người dân địa phương“- ông nói và… cười.

Vẫn là nụ cười ngộ nghĩnh của trẻ con khi thấy con khỉ nhảy nhót đu treo ngộ nghĩnh. Không hiểu sao viết đến đây, Tại hạ bỗng dưng có một ý nghĩ tội lỗi rằng giá như chính trong lúc ngài Bộ trưởng đang nở cụ cười ngộ nghĩnh một cách khinh mạn trong phòng máy lạnh ở Ba Đình đó, sợi dây Pô Kô đứt tung ở một xứ khỉ ho cò gáy…”

Blogger ThinhBabel phải gọi những buổi đăng đàn trả lời chất vấn của các vị là “Xem các bộ trưởng diễn tuồng”, đồng thời nhận xét:

“Đoạn tuồng do bác Dũng Hồ diễn có đoạn lời ứng khẩu được bình chọn là mua vui cho thiên hạ nhất: Việc đu dây là sự sáng tạo của người dân! Chúc mừng bác Dũng Hồ rinh giải kỳ này!” v.v…

Những câu trả lời kiểu như vậy trước những vấn đề quan trọng khác nhau của đất nước đã cho thấy một sự thật chua xót là không phải chỉ một vài trường hợp đơn lẻ, mà dường như nói chung các vị đang cầm cân nảy mực trong hầu hết các lĩnh vực của xã hội Việt Nam có quan trí thấp, tầm nhìn ngắn dù phần lớn đều có đủ loại bằng cấp; chưa kể cung cách trả lời hoặc “hòa cả làng” hoặc nói lấy được, “cả vú lấp miệng em” bất chấp người dân nghĩ gì, nguyện vọng của nhân dân ra sao, tương lai vận mệnh nước nhà thế nào. Có đại biểu đã phải kêu lên như một sự bất lực là chịu không hiểu nổi cách giải trình của các ông Bộ trưởng! Các vị không hiểu, nhân dân lại càng không thể hiểu và cuối cùng đành phải giải thích “cái nước mình nó thế”!.


đầu trang  |  In   |  Email   | 

Ý kiến độc giả

Góp ý kiến cho bài này

Trong sự tôn trọng sự khác biệt ý kiến của mọi người, trang web đảng Việt Tân mong mỏi đón nhận mọi ý kiến góp ý của độc giả trong tinh thần xây dựng, đối thoại, hòa nhã, tôn trọng và tích cực. Chúng tôi xin từ chối những ý kiến có tính cách đả phá, khích bác, chửi bới, sử dụng từ ngữ bất lịch sự.

30/11/2010 @ 03:29

ba con oi! hay dung day de tieu diet csvn den luc chung tra phai noi len su that, phai danh lai quyen tu do cho minh.

- cong san dang ghet

9/12/2010 @ 05:17

Ông Nhật Hiên.
Ông phê phán, OK
Thế theo ông,nên giải quyết những vấn đề trên như thế nào, ông cứ nêu ý kiến đi xem có được mấy người ủng hộ./.

- June Magaret

13/12/2010 @ 03:05

Bai viet rat hay. Cac vi quan chuc nay dau co di hoc dau hay chuan bi gi cho nen ’dien tuong’ cho vui

- Mat Nuoc la vi quan dot


Góp ý kiến cho bài này